Tuesday, April 18, 2017

Con Chó Trắng Trong Nghĩa Địa

(Truyện ngắn có thật, không hư cấu)
.
(photo by L T P).
.
Con Chó Trắng Trong Nghĩa Địa
 Tác giả: Lê Tấn Phước.
Con chó nhỏ nhảy qua bức tường thấp, rồi rảo chạy vào bên trong nghĩa địa. Bộ lông trắng của nó thấp thoáng dưới ánh trăng mờ ảo, như ẩn như hiện, như hư như thực. Ma quái làm sao! Tôi bỗng rùng mình nổi da gà.
* * * * *
Cách nay đúng hai mươi năm, hai vợ chồng tôi dọn từ California sang Hawaii sinh sống. Chúng tôi thuê một căn hộ trong chung cư ở vùng Valley of the Temples, Kaneohe.
Căn hộ có phòng ngủ nhìn về hướng tây, phía bên kia đường cái là nghĩa địa. Đây là một nghĩa địa lớn, có những khu vực riêng cho mỗi sắc dân. Nghĩa địa được chăm sóc kỹ lưỡng với những đồi cỏ xanh tươi trông rất mát mắt. Sáng sớm hoặc chiều tà, nhà tôi và tôi thường đi bộ tập thể dục trong nghĩa địa. Chúng tôi lang thang trên trên các đồi cỏ xanh, vừa hưởng những làn gió mát từ biển thổi vào, vừa đọc những giòng chữ khắc trên các tấm bia mộ. Những giòng chữ ngắn gọn, tràn đầy yêu thương và tiếc nhớ của những người còn ở lại dành cho người đã ra đi.
Điều đặc biệt của nghĩa địa nầy là có một khu vực riêng dành cho những con thú cưng. Khu vực nầy nằm trên triền đồi giáp với đường cái, được ngăn chia với khu vực dành cho người bởi một bức tường đá thấp.
Từ phòng ngủ căn hộ của tôi nhìn xéo về bên trái, có thể thấy rõ toàn cảnh nghĩa địa vùng Valley of the Temples.
* * * * *
Một tối nọ, chợt thức giấc nửa đêm, không ngủ lại được, tôi đến bên cửa sổ, nhìn mông lung ra bên ngoài. Ánh trăng như tấm lụa vàng phủ mượt mà xuống những đồi cỏ chập chùng trong nghĩa địa, toát lên một vẻ tĩnh mịch rất liêu trai.
Bỗng từ góc nghĩa địa dành cho thú cưng, một bóng trắng nhảy qua bức tường đá thấp, rảo chạy vào trong nghĩa địa. Tôi nhìn kỹ, thấy đó là một con chó nhỏ, màu trắng. Có vẻ như nó biết nó đang chạy đi đâu, nên mải miết chạy, không bận tâm nhìn chung quanh.
Dưới ánh trăng vàng mờ ảo, bóng trắng của con chó nhỏ thoạt biến thoạt hiện, xa dần, xa dần... rồi mất hút bên kia triền đồi.
Sự việc xảy ra như hư như thực. Ma quái làm sao! Tôi bỗng rùng mình nổi da gà.
* * * * *
Sáng sớm hôm sau tôi tò mò vào nghĩa địa xem thử chuyện gì đã xảy ra. Tôi đi một mình vì nhà tôi rất sợ ma. Tôi đã giấu nhà tôi về chuyện con chó trắng chạy trong nghĩa địa đêm hôm trước.
Đi lòng vòng trong khu vực dành cho thú cưng, tôi để ý thấy một tấm bia mộ có hình một chú chó nhỏ, màu trắng, thuộc giống Toy Poodle.
Tôi đã từng nuôi hai con Toy Poodle khi còn ở Cali nên biết rất rõ loại nầy. Toy Poodle là loại chó rất thông minh và rất ngoan, chỉ có điều không biết nói mà thôi. Đặc biệt là loại nầy rất có tình, biết bày tỏ tình cảm, và biết giận biết hờn giống như người.
Đọc kỹ tấm bia con Toy Poodle, thấy nó tên Monique, mất gần một năm, lúc mười một tuổi. Gia đình chủ nó đã khắc trên tấm bia giòng chữ: “Tưởng nhớ Monique - một em chó hết mực trung thành đã chết theo chủ.”
Tôi tìm khắp nghĩa địa thú cưng mà không thấy mộ con chó trắng nào nữa. Phải chăng con chó trắng chạy trong nghĩa địa đêm qua là Monique? Nghĩ tới đó, dù trời đang nắng ấm, nhưng tôi vẫn thấy lạnh xương sống.
Nhìn khuôn mặt ngoan hiền với hai con mắt ngây thơ tròn đen như hai hạt nhãn, tôi bỗng thấy thương cảm Monique vô cùng. Tôi quyết tâm sẽ đi tìm hiểu câu chuyện về nó.
Trước khi ra về, tôi chắp tay cầu nguyện cho Monique sớm được siêu thoát.
* * * * *
Vì bận việc nên mãi hơn một tuần sau tôi mới có dịp ghé vào văn phòng nghĩa địa Valley of the Temples. Thực tình, khi gặp người quản lý của nghĩa địa, tôi chẳng biết phải mở đầu câu chuyện như thế nào vì sợ ông ta nghĩ mình mê tín dị đoan, tin chuyện ma cỏ linh tinh.
Vòng vo hồi lâu, tôi mới kể với ông quản lý rằng tôi có thấy một con chó trắng chạy trong nghĩa địa vào lúc nửa đêm, chắc là chó của ai đi lạc.
Ông ta nhìn tôi một lúc, rồi hỏi:
- Ông thấy mấy lần?
Tôi đáp:
- Một lần. Tôi cũng chỉ mới dọn đến ở chung cư bên kia đường không lâu.
Ông quản lý hỏi:
- Ông có tin chuyện ma không?
Câu hỏi đến với tôi khá bất ngờ. Tôi chậm rãi trả lời một cách chung chung:
- Tôi nghĩ rằng có một thế giới vô hình mà mình không biết được. Nhưng tôi chưa gặp ma lần nào.
Ông ta nhìn thẳng vào mắt tôi, nói giọng chắc nịch:
- Ông gặp ma rồi đó. Ma chó.
Dù rằng nghi trong bụng mấy ngày nay con chó trắng chạy trong nghĩa địa có thể là ma, nhưng bây giờ nghe ông quản lý nghĩa địa khẳng định đó là ma, tôi không khỏi giật mình. Sao lại có chuyện ma quái như vậy được?
Tôi còn chưa biết nói gì, thì ông ta nói tiếp:
- Thực ra tôi cũng chưa thấy con ma chó đó bao giờ. Tôi ở ngay downtown của Honolulu, sáng đi chiều về, không ở lại ban đêm, nên không thấy nó. Nhưng người lao công của tôi ở dãy nhà phía sau nghĩa địa có thấy nó mấy lần.
Tôi vội nói:
- Ông có thể giới thiệu cho tôi gặp người lao công đó không?
- No problem. Tôi sẽ gọi cho anh ta nói rằng ông muốn hỏi thăm tin tức về con ma chó.
* * * * *
Căn nhà giành cho người lao công nằm ở cuối nghĩa địa, núp bóng dưới những tàn cây cổ thụ, phía sau đền Byodo-In. Đền Byodo-In là bản sao của ngôi đền cùng tên nổi tiếng của Nhật tại thành phố Kyoto. Ngôi đền tại Hawaii giống y chang ngôi đền tại Nhật, nhưng không có thầy tu và cũng không hành lễ, dù có một bức tượng Phật to lớn ở gian giữa; ngôi đền chỉ để cho du khách tham quan mà thôi.
Nhờ có người quản lý nghĩa địa gọi điện báo tin trước, nên anh lao công tiếp tôi khá niềm nỡ. Tôi hỏi liền:
- Nghe nói anh thấy con ma chó mấy lần, phải không?
Anh lao công trả lời:
- Dạ phải, cả thảy bốn lần.
Tôi hỏi tiếp:
- Làm sao anh biết nó là ma?
- Lần đầu em cũng không nghĩ nó là ma. Số là tối hôm đó, nửa đêm thức giấc, em chợt nghĩ không biết mình đã khóa cửa đền hay chưa. Sẵn trời sáng trăng, lại có gió mát, nên em đi vòng ra phía trước để coi lại cửa đền. Đi được nửa chừng, nhìn lên khu mộ của người Nhật phía bên phải, em thấy một con chó nhỏ, màu trắng, ngồi cạnh một ngôi mộ ở trên triền dốc cao, gần giáp ranh với khu mộ của người Tàu và người Việt. Em nghĩ chắc là chó của ai đi lạc, lại thấy nó nhỏ, sợ để ngoài trời suốt đêm tội nghiệp, nên em bước lên triền dốc để bắt nó, rồi sẽ tìm cách giao lại cho chủ của nó sau. Nào ngờ khi em ngước lên nhìn, thì không còn thấy nó nữa. Em nghĩ chắc lúc em đang lúi cúi leo lên dốc, nó nghe tiếng động, nên chạy mất.
- Rồi sau đó thì sao?
Anh chàng lao công đáp:
- Em nhìn kỹ chung quanh, không thấy con chó trắng đâu nữa. Nghĩ rằng nó đã chạy mất, nên em đi xuống.
Tôi hỏi:
- Thế còn lần sau?
- Khoảng hai tháng sau, cũng vào một đêm trăng, em lại tình cờ thấy con chó trắng ngồi bên ngôi mộ ở chỗ cũ. Lần nầy em leo lên triền dốc nhẹ nhàng hơn, cố gắng không gây tiếng động. Nhưng lên đến nửa chừng, con chó lại biến mất. Em lấy làm lạ, nó chạy đi đâu nhanh vậy? Em lên đến tận ngôi mộ mà con chó đã ngồi. Đó là mộ của bà Yoshiko Fukuda. Em tìm kiếm chung quanh, cũng không thấy bóng dáng con chó nhỏ đâu cả. Em nghĩ trong bụng có gì kỳ lạ đây, thấy hơi sợ sợ. Em đi xuống mà cứ trông chừng sau lưng, sợ có ai đi theo mình.
Nghe kể đến đây, tôi cũng thấy sợ sợ. Tôi hỏi tiếp:
- Còn mấy lần sau thì sao?
- Hai lần sau cũng vậy. Con chó cũng xuất hiện vào những đêm trăng, cũng ngồi hoặc nằm tại ngôi mộ bà Fukuda, và cũng biến mất khi em lên đến nơi.
Tôi hỏi:
- Anh có sợ không?
- Sợ chứ! Nhưng thấy nó không làm hại gì, nên em cũng quen. Vả lại, sau khi biết rõ câu chuyện về nó, em lại thấy thương nó hơn.
Thấy câu chuyện có vẻ hấp dẫn, tôi tò mò hỏi:
- Chuyện nó là chuyện gì?
Người lao công đáp:
- Một hôm, em gặp người em gái của bà Fukuda đi thăm mộ chị. Em kể cho chị ấy nghe về chuyện có một con chó ngồi bên mộ của bà Fukuda vào những đêm trăng sáng. Nghe xong, chị ấy vừa ngạc nhiên vừa sững sờ, rồi hỏi: “Có phải đó là con chó nhỏ màu trắng không?” Em nói: “Phải”. Chị ấy ngần ngừ một chút, rồi nói: “Anh hãy đi theo tôi. Tôi chỉ cái nầy cho anh xem.”
Sốt ruột, tôi xen vào:
- Chị ấy đưa anh đi đâu?
- Chị ấy dẫn em ra khu vực nghĩa địa dành cho thú cưng, chỉ vào một tấm bia mộ, hỏi: “Có phải nó đây không?” Nhìn vào hình trên tấm bia, em bật miệng kêu lên: “Đúng là nó rồi!” Em còn chưa biết nói sao, thì chị ấy trầm giọng nói: “Nó là Monique, con chó cưng của chị tôi. Chị tôi coi nó như là con gái cưng của mình.” Em gái bà Fukuda ngồi xuống, lấy khăn giấy lau sạch tấm bia, kể tiếp: “Sau khi chị tôi mất, Monique buồn rầu, bỏ ăn bỏ uống, rồi mất theo chị sáu ngày sau.” Nghe thấy giọng chị ấy đượm đầy nước mắt, em đứng lặng thinh, nước mắt lưng tròng.
Tôi cũng lặng thinh, thấy thương Monique vô cùng, và thấy mũi mình cay cay.
Một lúc sau, anh lao công kể tiếp:
- Trước khi ra về, chị ấy nói khi nào rảnh, sẽ kể cho em nghe nhiều chuyện về Monique.
Tôi bỗng thấy hiếu kỳ, muốn tìm hiểu rõ hơn về Monique. Tôi lấy ra tấm danh thiếp của mình, nhờ anh chàng lao công trao cho em gái bà Fukuda, nói rằng tôi rất thương cảm Monique và muốn nghe thêm chuyện về nó.
Vậy là bóng con chó trắng tôi thấy chạy trong nghĩa địa đêm hôm nọ chính là Monique. Nó chạy qua mấy triền dốc, tìm đến ngồi ngay bên mộ chủ của nó là bà Fukuda.
Đối với Monique, nghĩa tử chưa phải là nghĩa tận.
* * * * * *
Hơn một tháng sau, tôi nhận được email của em gái bà Fukuda.
Chào ông Lê,
Tôi tên Shinju Fukuda, là em gái của chị Yoshiko Fukuda. Nghe nói ông rất thương xót Monique và muốn biết thêm về nó, tôi xin kể vài câu chuyện về Monique cho ông nghe.
Hai chị em tôi đều độc thân, cùng sống chung với nhau. Chị Yoshiko rất thích chó, nên chị tìm mua một con chó nhỏ về nuôi, và chị lấy tên của một người bạn thân đã mất vì tai nạn để đặt cho nó là Monique.
Ngay từ đầu, Monique đã rất quyến luyến chị Yoshiko; chị đi đâu, nó đi theo đó. Mỗi tối, chị cho nó ngủ chung giường. Từ ngày có Monique, thần sắc chị tôi như tươi hẳn ra.
Monique rất thông minh. Càng lớn, nó càng hiểu ý chị tôi muốn gì, và làm đúng theo lời sai bảo của chị trăm phần trăm.
Bởi vậy, chị Yoshiko cũng ngày càng yêu thương Monique hơn, ôm nựng nó suốt ngày, luôn miệng gọi nó là con gái yêu của mẹ. Hai mẹ con quấn quít nhau không rời. Mỗi khi ăn món gì ngon, chị còn nhai và sú cho nó nữa. Thiệt hết biết!
Một hôm, khi Monique được khoảng bảy tuổi, nó biểu hiện một thái độ rất lạ. Nó liên tục ngửi vào mũi vào miệng chị tôi, rồi sủa lên. Ngay cả khi chị Yoshiko vừa đánh răng xong, Monique cũng sủa như vậy. Chúng tôi thấy lạ, nhưng không biết là chuyện gì.
Cho đến một hôm, chị Yoshiko thấy tức ngực và khó thở. Lúc nầy, Monique càng sủa dữ dội hơn. Chị tôi bèn đi bác sĩ xem sao.
Sau khi có đủ kết quả các thứ xét nghiệm, bác sĩ cho biết chị Yoshiko bị ung thư phổi.
Đến lúc nầy, chị em tôi mới vỡ chuyện ra là Monique đã đánh hơi được chị tôi bị ung thư phổi từ trước, và nó đã sủa báo động, nhưng chúng tôi nào có biết gì đâu.
May nhờ lần nầy Monique sủa dữ dội, chị tôi mới đi bác sĩ, khám phá bị ung thư phổi, và kịp thời chữa trị.
Chị Yoshiko cầm cự được ba năm. Sang năm thứ tư thì các tế bào ung thư phát tán trở lại, nhanh hơn, dữ dội hơn.
Chị tôi phải trải qua các phương thức trị liệu mạnh hơn mong ngăn chặn được sự phát triển của các tế bào ung thư. Chị tôi trở nên tiều tụy, chỉ còn da bọc xương, đầu không còn một sợi tóc. Niềm an ủi duy nhất của chị là Monique.
Trong khoảng thời gian nầy, Monique càng quyến luyến chị tôi hơn, không rời nửa bước. Nhìn hai mắt buồn xo của nó mà thấy tội nghiệp vô cùng.
Nhớ có lần chị tôi mệt quá phải gọi xe cấp cứu đến chở vào nhà thương, Monique bị nhốt lại ở nhà, nó tru gào khóc lóc thảm thiết. Tôi nghe mà thấy đứt ruột. Vừa thương chị tôi, vừa thương Monique, nước mắt tôi chảy dài, chảy dài...
Đến khi chị Yoshiko từ nhà thương trở về, Monique mừng hết biết. Nó vừa nhảy loi choi liếm mặt chị tôi vừa khóc rí rí, như có ý nói rằng má bỏ con đi đâu vậy, má có biết con nhớ má lắm không? Chị tôi vừa ôm hôn nó vừa nói má biết, má biết, má cũng nhớ con lắm, mà nước mắt ràn rụa hai bên má chị. Tôi cố gắng lắm cũng không cầm được nước mắt. Ôi, tình mẹ con của chị Yoshiko và Monique thắm thiết làm sao!
Đến gần cuối năm thứ tư thì các tế bào ung thư đã di căn qua các bộ phận khác. Chị tôi buông xuôi, không chữa trị nữa. Mà chị cũng không còn đủ sức theo các phương thức chữa trị ngày một mạnh hơn. Giờ chị chỉ uống thuốc giảm đau, chờ ngày ra đi.
Chị Yoshiko bình thản chờ ngày ra đi. Chị không có gì luyến tiếc, ngoại trừ con Monique. Chị rơm rớm nước mắt mỗi khi ôm nó vào lòng, vừa hôn hít nựng nịu nó, vừa dặn dò tôi thay chị chăm sóc tốt cho nó. Monique như linh tính biết chuyện chẳng lành sắp xảy ra, nên lúc nào cũng rúc mình nằm sát chị tôi, không rời.
Rồi ngày chờ đợi cũng đã đến. Chị tôi ra đi nhẹ nhàng trong giấc ngủ.
Nhưng Monique không chấp nhận nhẹ nhàng chút nào. Nó hết tru từng cơn, rồi lại khóc rí rí, không cách nào dỗ dành nó được. Đến lúc cho nó nằm dưới quan tài chị Yoshiko, thì nó mới nín.
Khi làm lễ hạ huyệt, Monique vùng chạy khỏi tay tôi, nhảy xuống mộ nằm trên quan tài chị Yoshiko. Mọi người vất vả lắm mới bắt được nó đem lên. Ai thấy vậy cũng chảy nước mắt, vừa thương chị Yoshiko, mà cũng vừa thương cho Monique.
Từ hôm đó, Monique buồn rầu, bỏ ăn bỏ uống. Tôi dỗ dành mấy cũng không được. Suốt ngày nó nằm trên gối trong giường chị tôi. Nó nằm cuộn mình, dấu đầu vào dưới chân trước. Thấy thương chi lạ!
Nó cứ nằm miết như vậy. Cho đến chết. Nó quyết đi theo chị tôi.
Tôi đã làm đám tang tươm tất cho Monique. Bạn bè quen biết đều đi đưa đám nó. Ai cũng khóc khi hạ huyệt nó. Ai cũng đều thương xót Monique, một con chó trung thành đã chết theo chủ.
Monique được chôn cùng một nghĩa địa với chị Yoshiko. Tôi tin là nó đã đi tìm chị tôi vào những đêm trăng sáng. Hai mẹ con họ giờ đã gặp lại nhau ở bên kia thế giới.
Shinju.
.
Lê Tấn Phước
.

Wednesday, April 12, 2017

Hoa Violet


(Hình: Internet)
Hoa Violet

Một số người xem hoa Violet là biểu tượng của "Tính khiêm tốn", với nhiều người khác nó lại mang ý nghĩa "Sự chung thủy".
Bông hoa bé nhỏ, đầy rụt rè này giữ một vị trí rất cao trong nghệ thuật bày tỏ bằng hoa. Người Hy Lạp chọn bông hoa có hương thơm nhẹ nhàng cổ điển này để làm bông hoa của thần Aphrodite, nữ thần của tình yêu và sắc đẹp. Dĩ nhiên, Violet được gắn liền với "tính khiêm tốn" vì một cô gái trẻ đẹp nhưng e lệ thường được gọi là "Shrinking Violet" (Người rụt rè, hay xấu hổ)
.

Monday, April 10, 2017

2 Bài thơ tiếng Pháp

Mời các bạn đọc lại 2 bài thơ tiếng Pháp mà ngày xưa Thầy Phạm Kiêm Âu đã đem vào giảng dạy cho lớp Đệ Nhất C1, ĐK67 (Pháp văn sinh ngữ 1), do một bạn ĐK67 gởi đến.
.
.
GUILLAUME APOLLINAIRE 
 (1880 - 1918)
(Nguồn: Internet)
.
.Le Pont Mirabeau
.
GUILLAUME APOLLINAIRE 
.
Sous le pont Mirabeau coule la Seine
           Et nos amours
     Faut-il qu'il m'en souvienne
La joie venait toujours après la peine
           Vienne la nuit sonne l'heure
           Les jours s'en vont je demeure

.

Wednesday, April 5, 2017

Trăm Năm Đồng Khánh quay về

Bài viết của Bùi Kim-Chi (ĐK 68)
.
.
Trường xưa Bạn cũ đâu rồi ?
.

Trăm Năm Đng Khánh Quay V

.
 15/2/2017 ( Thứ 4, ngày 19 tháng Giêng Đinh Dậu ). 
.
Sài Gòn nhộn nhịp, đông vui. Tết vẫn còn để người Sài Gòn còn có dịp được gặp nhau bên tách trà ấm chúc phúc đầu năm. Nét đẹp ngày xưa chỉ còn lại đôi chút. Buồn. Giọng nói to, hào sảng và chân chất của người Sài Gòn cũ luôn ở trong tôi. Trân quí. Đang ở Sài Gòn nhưng hồn tôi lại vọng về Huế, nơi ngày xưa có con đường Lê Lợi rợp bóng ngọc bích âm thầm tạo dáng thơ, duyên và “lãng mạn ngầm“ cho ngôi trường con gái. Vô cùng cảm kích và xúc động khi tôi được tin Ban liên lạc Cựu nữ sinh Đồng Khánh tại Sài Gòn sẽ tổ chức Lễ hội hướng về trường xưa nhân Kỷ niệm 100 năm ngày Thành lập trường vào một ngày tháng giêng.


Monday, April 3, 2017

Thu Lê: đò đưa đời


 (Hình: Internet)
.
Chuyến Đò Đưa Đời
.
Chiều xứ Huế mưa buồn
Mây trời thôi ngừng bay
Lá sầu thôi xao động
Lòng buồn có ai hay
..
Thừa Phủ bến đò xưa
Dọc ngang chở mộng đời
Nhặt khoang dìu đôi lứa
Cho mái chèo buông lơi
.
Đò đưa tình chơi vơi
Giòng đời trôi êm đềm
Hạnh phúc tầm tay với
Xây mộng đời ấm êm
..
Bỗng thân sậy hao gầy
Tả tơi trong gió bão
Mộng đời đành vỡ tan
Tương lai đầy mờ ảo
..
Đò đưa người sang ngang
Đời đưa người tới bến
Giấc mơ đang phai tàn
Đưa tình vào hư không

Thu-Lê (ĐK 67)
.

Saturday, April 1, 2017

Vô Thường Là Hoa

(photo by BL)*
.
 *Ảnh chụp ở Vườn Hồng (The International Rose Test Garden, Washington Park, Portland)

Vô Thường Là Hoa
.
Tản mạn của Bạch Lan (ĐK 67)
.
Các bạn xa gần thân mến,
..
Sáng ngày 21 tháng ba năm 2017, có chuông điện thoại reo báo tin buồn một người bạn mới bỏ cuộc chơi. Tuần trước mình có vào thăm biết được bạn sẽ ra đi vì thấy bạn yếu lắm rồi, nói không còn ra hơi nên mình phải viết trên trang giấy, đón ý bạn và chờ đợi cái gật đầu đồng ý hay lắc đầu chậm chạp để biết mình viết đúng hay sai....
.
Và sáng nay ra thăm vườn có cụm hồng nở thêm một đoá, loại hồng này nhờ tháng 11 năm qua được cắt tỉa và cũng nhờ mưa nhiều nên hoa đủ sức sống có màu cam xinh đẹp.
.

Thursday, March 30, 2017

Chuyện Ông Trưởng Giả

 (Hình: Internet)
.
Trương Mỹ-Vân (ĐK 67):
.
Mời các bạn xem câu chuyện này với ý nghĩa của chữ NGHIỆP theo Phật giáo.
.
Chuyện Ông Trưởng Giả Có Bốn Vợ
.
Một ông trưởng giả nọ có bốn bà vợ. Bà vợ thứ nhất là người ông rất mực yêu thương, ngày đêm không rời nhau nửa bước. Ông chăm sóc, cung phụng cho bà vợ này đủ mọi thứ đắt tiền từ nhà cửa, xe cộ, thức ăn, áo mặc cho đến những cuộc du lịch khắp nơi trên thế giới, đi đâu ông cũng đưa bà đi cùng.

Đến một ngày ông trưởng già này vì tuổi già lâm trọng bệnh. Biết mình không còn sống được bao lâu nữa, ông cho mời bà vợ thứ nhất đến và bảo rằng:

-Từ trước đến giờ, tôi rất mực yêu thương chiều chuộng bà. Tình vợ chồng khắn khít bấy lâu nay. Bây giờ tôi sắp sửa ra đi, vậy bà có sẵn lòng theo tôi cho trọn tình trọn nghĩa không?
.

Thursday, March 23, 2017

Tôi đi nghe Du Ca

 Bài viết của Tôn Nữ Quỳnh-Diêu (ĐK 71)
.
.
.Tôi Đi Nghe Du Ca
.
"QD ơi, Chủ nhật tới (19/3) Du Ca lại hát ở chỗ cũ năm ngoái. Nếu QD muốn đi xem thì chị T sẽ tới pick up QD đi cùng cho vui."
.
Đọc e-mail của chị N T (ĐK 67) gởi, rủ tôi đi coi chương trình ca nhạc Du Ca của đoàn Du Ca Bắc Cali, tôi mới nhớ ra mỗi năm cứ sau Tết Nguyên Đán vào khoảng giữa tháng hai âm lịch, khi mà những cánh hoa vàng trải đầy khắp San Jose như những tấm thảm nhung êm ái thật đẹp thì khán giả ở thung lũng hoa vàng lại có dịp được coi một chương trình ca nhạc đặc sắc của đoàn Du Ca Bắc Cali....
Tôi đã biết tiếng "Du Ca" từ lúc còn ngồi ở ghế nhà trường nhưng không có duyên tham dự những buổi sinh hoạt của họ. Và đây là lần thứ hai tôi có được niềm vui cuối tuần đến với Du Ca.
.

Monday, March 20, 2017

Nhớ con cọp

Trương Mỹ-Vân (ĐK67): .
Mời các bạn xem câu chuyện vui về chữ TÌNH hay SẮC DỤC theo ý nghĩa Phật giáo.
.
(Hình: Internet)
.
Thầy Ơi, Con Nhớ Con Cọp Quá!
.
Một ngày nọ một vị thiền sư có việc cùng đệ tử trẻ xuống núi. Người đệ tử này xuất gia từ hồi còn là cậu bé con nên mọi sinh hoạt ở vùng phố thị đối với cậu đều là những điều mới lạ. Cậu trố mắt quan sát các hàng quán hai bên đường đồng thời ghi nhận tất cả âm thanh, màu sắc của cuộc sống nhộn nhịp chung quanh mình. Trong lúc cậu đang mãi mê nhìn ngắm, một thiếu nữ xinh đẹp duyên dáng đi ngang qua trước mặt cậu. Cậu quay sang hỏi vị thiền sư:
  - Bạch thầy, ai vậy thầy?
Vị thiền sư trả lời:
  - Con cọp đó. Nguy hiểm lắm con!

.
Xong việc, hai thầy trò lên núi trở lại. Ngày hôm sau người đệ tử bỗng dưng trở bệnh, mặt mày ủ rủ, bỏ ăn và biếng nhác làm việc, tụng kinh gõ mõ cứ lờ lững như phim quay chậm. Vị thiền sư lo lắng hỏi:
  - Con có bệnh gì không? Nói thầy biết để thầy tìm thuốc cho con.
Người đệ tử trả lời:
  - Thầy ơi, con nhớ con cọp quá! Thầy làm sao đi tìm con cọp đó về cho con.

.
(Hỏi nhỏ: Bạn đã từng bao giờ nhớ con cọp nào chưa?!)
.
Ghi chú:
.
1. Theo kinh Phật, Sắc dục là một trong Ngũ Dục, gồm có "Tài, Danh, Sắc, Thực, Thuỳ":
- Tiền tài
- Danh vọng
- Sắc dục
- Ăn uống
- Ngủ nghỉ
Ngũ Dục có thể làm cản trở bước tiến của kẻ tu hành.

.
"Trầm luân bởi một chữ Tình,
Tại mình không thắng nổi mình vậy thôi."
                  Thầy Thích Tâm Thiện

.
2. Sở dĩ vị thiền sư trả lời "Con cọp đó con!" mà không dùng hình ảnh con vật khác vì trong kinh Địa Tạng, Đức Phật ví năm tật xấu của con người như năm con thú:
- Cọp: dụ cho lòng tham lam, do đó điều phục được lòng ái dục tức là thuần phục được cọp.
- Chó sói: dụ cho lòng sân hận
- Sư tử: dụ cho sự vô minh, ngu si
- Rắn độc, bò cạp: dụ cho tánh kiêu mạn

.
Trương Mỹ-Vân (ĐK 67) sưu tầm và thuật lại

Saturday, March 18, 2017

Tưởng Nhớ Nhà Thơ Hữu Loan

Hôm nay (18 -3 -2017), để tưởng nhớ đúng 7 năm ngày nhà thơ HỮU LOAN, tác giả bài thơ "MÀU TÍM HOA SIM" qua đời (18 -3 -2010), mời các bạn đọc lại bài viết của Thầy Hà Thúc Hoan (posted trên Blog ĐK67 tháng 4 / 2010).
.
.
.
(Hình:Internet)
.
TƯỞNG NHỚ NHÀ THƠ HỮU LOAN (1916 - 2010)
..
TÁC GIẢ: HÀ THÚC HOAN
..
1. Hữu Loan, tác giả bài thơ bất hủ Màu Tím Hoa Sim, sinh ngày 2 tháng 4 năm 1916, tại làng Vân Hoàn, xã Nga Linh (Nga Sơn, Thanh Hoá). Là con nhà nghèo, không được cắp sách đến trường như bạn bè cùng trang lứa, Hữu Loan được cha là một tá điền nhưng có tư chất thông minh hơn người kèm cặp từ nhỏ, lớn lên tự học để đến năm 1938 ra Hà Nội dự thi và đỗ tú tài khi mới 22 tuổi. Thuở ấy, bằng tú tài Tây rất quý hiếm, người đỗ đạt đếm không quá năm đầu ngón tay, năm sáu chục năm sau người ta còn nhớ những cái tên Nguyễn Đình Thi, Trịnh Văn Xuân, Hồ Trọng Gin, Đỗ Thiện và Nguyễn Hữu Loan.

Sunday, March 12, 2017

Mùa Đông Nhật Bản

Xin giới thiệu 3 bài thơ làm theo thể Haiku về "Mùa Đông Nhật Bản" của tác giả Trần Thụ Ân do một bạn ĐK67 sưu tầm gởi đến.
.
..
Giữa tuyết trắng bay bay
Tà áo kimono lung lay
Gọi sắc màu thức dậy

Saturday, March 11, 2017

Thơ Haiku Nhật Bản


(nguồn: Internet)
.
THƠ HAIKU NHT BN
.
THƠ HAIKU LÀ GÌ?
.
Haiku âm theo lối chữ Kanji (gốc chữ Nho) là bài cú, có nghĩa là câu nói để trình bày.  Chữ "hai" nghĩa là "bài", trong tiếng Hán Việt có nghĩa "phường tuồng", chữ "ku" là "cú" hay "câu".  Haiku là loại thơ độc đáo, rất thịnh hành của Nhật Bản và là loại thơ ngắn nhất trên thế giới.
.
HÌNH THỨC THƠ HAIKU
.
Một bài thơ theo thể thơ Haiku có ba giòng, giòng đầu và giòng cuối mỗi giòng có năm âm, ôm lấy giòng giữa có bảy âm, có dạng 5-7-5, tổng cộng 17 âm.  Tiếng Nhật Bản đa âm, nên mỗi giòng có thể có một, hai, ba chữ hay nhiều hơn.  Haiku có biến thể là 5-7-6 hay 5-8-5, lên 18 âm trọn bài.  Tiếng Việt đơn âm, nên mỗi chữ là một âm.  Không cần vần điệu, nhưng thơ Haiku là sự kết hợp giữa màu sắc, âm thanh, tượng hình có chọn lọc.  
.

Wednesday, March 8, 2017

Xuân Ca ngày cũ

(Bài sưu tầm)
Hoa thủy tiên
(nguồn: Internet)
.
XUÂN CA NGÀY CŨ

T
ác giả: QUỲNH GIAO (1946 - 2014)
.
Khi các nụ thủy tiên đầu tiên tỏa hương thơm trong nhà thì dù chưa nghe được tiếng pháo, người người đã thấy rộn ràng trong tâm tưởng những khúc nhạc Xuân của thời trước, nay đã thành bản Xuân ca của mọi thời.

Trong số này, có lẽ chúng ta nên hồi tưởng lại nhạc sĩ La Hối và bài Xuân và Tuổi Trẻ.

La Hối có duy nhất một tác phẩm, nhưng lại nổi tiếng nhờ ca khúc duy nhất ấy. "Xuân và Tuổi Trẻ" là bài hát không thể thiếu mỗi độ Xuân về. Ông vốn là người Việt lai Hoa, cho nên dù viết bằng Việt ngữ, bài hát vẫn có âm hưởng Trung Hoa rất đặc biệt. Ngay từ đầu thập niên 1950 thính giả đã yêu thích ca khúc vì ý nhạc phong phú, hơi nhạc chập chờn như những cánh bướm.


Tuesday, March 7, 2017

Giấc Mơ Văn sĩ

(Hình: Internet)
. 
Giấc Mơ Văn Sĩ
....                
Hình như, ai cũng đã từng có một giấc mơ như thế khi thấy mình có tâm hồn đa cảm và biết viết lách đôi chút. Tôi đã từng ấp ủ giấc mơ này qua nhiều năm tháng, cũng từng phung phí hàng chục kí lô giấy để viết những ý tưởng ngông nghênh của mình, để rồi xấu hổ nhét vào đâu đó. Có lần, tôi cũng thu hết can đảm để gởi cho một tờ báo nào đó, để rồi sau đó thấy tên mình nghễu nghệnh trên mục “hộp thư”, bạn bè chọc ghẹo và mộng văn sĩ đã bị đánh thức như có bị ai đó dội một gáo nước lạnh.
.

Sunday, March 5, 2017

Mái trường xưa Đồng Khánh

Thơ NGUYỄN THỊ NHƯ-NINH (ĐK67)
.
..
... 

MÁI TRƯỜNG XƯA ĐỒNG-KHÁNH

Ta nhớ quá! Mái trường xưa Đồng Khánh!
Mỗi độ Hè, Phượng nở thắm trời xanh,
Tiếng ve kêu trổi khúc nhạc xa cành
Như báo hiệu mùa chia tay sắp đến!
.
Bạn bè xa, thầy cô bao lưu luyến!
Chín mươi ngày cách biệt người mỗi phương
Ta về quê…bạn rời bỏ sân trường!
Lòng ray rức khi nắng hè phượng đỏ

.