Thơ NGUYỄN THỊ NGỌC-DUNG (ĐK 70)

(Nguồn: Internet)..
.
Thơ NGUYỄN THỊ NGỌC-DUNG (ĐK 70)

Thơ Đoàn Thu Lê (ĐK67- B5, C2)

Ngày Lễ Không Có Mẹ
(post lại)
không lối
thoát
Tôi tìm về
dấu cũ
buổi ban sơ
Khi gió cuốn đi
nụ hoa vàng thuở trước
miên miên mây trắng ngập ngừng bay
.
Định mệnh kia
cánh nhạc chiều phai
Nụ hoa xưa
không còn nở mỗi sớm mai
Đến bên người
tiếng cười rạng rỡ...
.
Xin hãy đem theo
Lộc non còn bỡ ngỡ
Thả xuống rừng xưa
Muôn cây cỏ đất trời
.
Chim thiên di sẽ bay về chốn cũ
Nụ vàng xưa
hương nở ngát phương đời.
.
thơ N P (ĐK67) ..
(2003)
(post lại)
Hôm nay (27 tháng 3 năm 2024) là kỷ niệm 13 năm ngày mất của Nhạc sĩ Du Ca NGUYỄN ĐỨC QUANG. Anh sinh năm 1944 và mất ngày 27 tháng 3 năm 2011.

VIỆT NAM QUÊ HƯƠNG NGẠO NGHỄ

Chìa Khóa Của Niềm Vui.
Xin giới thiệu Tranh vẽ và Bài viết ngắn của anh NGUYỄN NHƯ BÁ (phu quân bạn Nguyễn thị Thanh Nghị, ĐK67, B7)

Trương Mỹ-Vân (ĐK67): .

Thầy Ơi, Con Nhớ Con Cọp Quá!
Một ngày nọ một vị thiền sư có việc cùng đệ tử trẻ xuống núi. Người đệ tử này xuất gia từ hồi còn là cậu bé con nên mọi sinh hoạt ở vùng phố thị đối với cậu đều là những điều mới lạ. Cậu trố mắt quan sát các hàng quán hai bên đường đồng thời ghi nhận tất cả âm thanh, màu sắc của cuộc sống nhộn nhịp chung quanh mình. Trong lúc cậu đang mãi mê nhìn ngắm, một thiếu nữ xinh đẹp duyên dáng đi ngang qua trước mặt cậu. Cậu quay sang hỏi vị thiền sư:
- Bạch thầy, ai vậy thầy?
Vị thiền sư trả lời:
- Con cọp đó. Nguy hiểm lắm con!
.
Xong việc, hai thầy trò lên núi trở lại. Ngày hôm sau người đệ tử bỗng dưng trở bệnh, mặt mày ủ rủ, bỏ ăn và biếng nhác làm việc, tụng kinh gõ mõ cứ lờ lững như phim quay chậm. Vị thiền sư lo lắng hỏi:
- Con có bệnh gì không? Nói thầy biết để thầy tìm thuốc cho con.
Người đệ tử trả lời:
- Thầy ơi, con nhớ con cọp quá! Thầy làm sao đi tìm con cọp đó về cho con.
(Hỏi nhỏ: Bạn đã từng bao giờ nhớ con cọp nào chưa?!)
