Thơ NGUYỄN THỊ DIÊN-HỒNG (ĐK 67 -B5, C2)

NHỮNG MẢNH TÌNH
Ôi thương quá những mảnh tình!
Thơ NGUYỄN THỊ DIÊN-HỒNG (ĐK 67 -B5, C2)

NHỮNG MẢNH TÌNH
Ôi thương quá những mảnh tình!

Tôi Là Thầy.
Tôi
là Thầy ngay từ giây phút đầu tiên có một câu hỏi thốt ra từ miệng
một đứa bé.
Tôi
đã từng là nhiều người ở nhiều nơi.
Tôi
là Socrates[1], khuyến khích tuổi trẻ Hy Lạp khám phá những điều mới
mẻ bằng cách đặt câu hỏi.
Tôi
là Anne Sullivan gom thu những bí mật của vũ trụ vào đôi tay rộng mở
của Helen Keller.[2]
Tôi
là Aesop và Hans Christian Andersen, đưa ra những chân lý thông qua những
mẫu
chuyện không thể nào kể hết.

CHUYỆN XỨ NGƯỜI:
Ở Nhật Bản Không Có Ngày Nhà Giáo.
(Sưu tầm)
Một lần tôi hỏi anh bạn đồng nghiệp người Nhật,
thầy giáo Yamamota:
Khi nào thì nước Nhật kỷ niệm ngày Nhà giáo, và
các bạn tổ chức như thế nào?
Ngạc nhiên bởi câu hỏi của tôi, anh bạn Nhật trả
lời:
Chúng tôi không có ngày Nhà giáo nào cả.
Nghe thấy câu trả lời của anh ta, tôi cũng không
biết có nên tin hay không nên tin nữa. Trong tôi nảy ra ý nghĩ: "Tại sao
một đất nước có nền khoa học, kỹ thuật và kinh tế phát triển như thế, mà lại cư
xử thiếu tôn trọng với nhà giáo, với công sức lao động của họ"
Bài viết của Cô HOÀNG THỊ DOÃN (Cựu giáo sư trường Đồng-Khánh).

(Post lại)
Xin giới thiệu bài viết của Thầy HÀ THÚC HOAN, cựu giáo sư (sau 75 gọi là "giáo viên") trường Đồng Khánh, và là thầy giáo cũ dạy môn Việt Văn của ĐK67 chúng tôi năm Đệ Nhị (lớp 11).

NĂM TRONG MỘT..
Cái tình là cái chi chi
Vào nơi cửa Phật còn ghi trong lòng ?
Huống ta ở chốn bụi hồng
Dấu xưa cát đá mênh mông đất trời...
(Ấn)...
.CHUYỆN TÌNH CẢM ĐỘNG CỦA
HẢI THƯỢNG LÃN ÔNG..
HẢI THƯỢNG LÃN ÔNG LÊ HỮU TRÁC (1720 - 1791) quê ở làng Liêu Xá, huyện Đường Hào, Hải Dương (nay là huyện Mỹ Văn, Hưng Yên) nhưng ông về quê mẹ là làng Tình Diệm, huyện Hương Sơn, Hà Tĩnh sinh sống bằng nghề bốc thuốc ngay từ khi còn trẻ. Ông lấy hiệu là Lãn Ông tức ông già lười....
Tuy nhiên, ông chỉ lười công danh, lười đua chen ở chốn quan trường còn sự nghiệp y học thì ông rất chăm chỉ nghiên cứu và trở thành danh y bậc nhất thời bấy giờ. Ông có bộ sách y học đồ sộ Hải Thượng y tông tâm lĩnh gồm 65 quyển đúc kết kinh nghiệm 40 năm bốc thuốc chữa bệnh cứu người, một bộ sách y học lớn nhất từ trước tới nay.
(Post lại)
Bài viết của Hoàng Mỹ Đức (ĐK 66)

CÔ GIÁO và NỮ SINH
ĐỒNG KHÁNH

Sự Bình
Yên
Một vị hoàng đế treo giải thưởng cho họa sĩ nào vẽ một bức tranh đẹp nhất về sự bình yên. Lệnh vừa ban ra các danh họa trong nước đua nhau vẽ vô số bức tranh và thật công phu. Vị hoàng đế nhìn ngắm tất cả các bức tranh ấy và cuối cùng ông ta thích nhất hai bức tranh và phải chọn lấy một.
Một bức tranh là một mặt hồ yên ả, mặt hồ như là một tấm gương tuyệt mỹ vì có những ngọn núi cao chót vót bao quanh. Bên trên là bầu trời xanh thẳm với những đám mây trắng mịn màng. Tất cả triều đình đều cùng ngắm bức tranh và cho rằng đây là một bức tranh thật sự bình yên và hoàn hảo.
Bức tranh thứ hai cũng có những ngọn núi, nhưng những ngọn núi nầy đều trần
trụi và lởm chởm đá. Ở bên trên là bầu trời giận dữ đổ mưa như trút trên cao và
kèm theo sấm chớp đang đánh xuống, bên vách núi là một dòng thác nổi bọt trắng
xóa. Bức tranh này trông chẳng thật bình yên chút nào..
Nhưng sau khi nhìn
ngắm thật lâu, vị hoàng đế thấy đàng sau dòng thác là một bụi cây nhỏ mọc lên
từ khe nứt của một tảng đá. Trong bụi cây từ khe nứt là một con chim mẹ đang
xây tổ, ở đó là dòng thác đang trút nước xuống một cách giận dữ điên cuồng, con
chim mẹ đang an nhiên đậu trên tổ của mình…. Bình yên thật sự….
Vị hoàng đế công bố
quyết định:
Ta chấm bức tranh này ! Các khanh hãy nhìn xem: Sự bình yên không có nghĩa là
một nơi yên lặng tuyệt đối hoặc không có tiếng ồn ào, không có khó khăn, không
có cực nhọc. Bình yên có nghĩa ngay chính khi đang ở phong ba bão táp mà chúng
ta vẫn cảm thấy sự yên tĩnh từ trong trái tim. Đó mới chính là ý nghĩa thực sự
của sự bình yên!.
CHIA BUỒN.
(Nhóm Bạn Đồng Khánh 67, bạn đồng môn của Trương Đạm Tuyết)

